Ba tháng thực hiện đồ án tốt nghiệp đã trôi qua, ngày học viên Graphic Designer Pro K11 (GDK11) trình làng sản phẩm của mình được ấn định vào 18 & 19/6/2010. Không mấy bất ngờ về không khí tại buổi chấm bài vì ở khóa nào của Polygon cũng náo nhiệt và sôi nổi như vậy; nhưng học viên lớp Họa sĩ Thiết kế đồ họa chuyên nghiệp K11 gây ngạc nhiên cho Hội đồng và cho tất cả những người trực tiếp theo dõi buổi chấm bài bằng nhiều vai trò, vị trí khác nhau của mình. Trước khi lên bảo vệ họ là những người bạn chia sẻ, động viên và tiếp thêm sức mạnh cho nhau; trong khi bảo vệ, họ là những nhà thiết kế đang trổ tài diễn thuyết trước các vị khách hàng khó tính và sau đó, họ lại là những fan hâm mộ nhiệt tình cho các bạn của mình.
1. Sự bứt phá ngoạn mục
Quả không ngoa nếu nói lớp Graphic Designer Pro K11 có khá nhiều điều khác biệt và đặc biệt so với các khóa trước đó, bởi sự quậy tưng bừng khi chơi, tập trung cao độ khi học và đam mê tới bến khi làm đồ án tốt nghiệp. Đó cũng là đánh giá của các thầy cô trực tiếp giảng dạy và hướng dẫn họ làm đồ án. Trong đó, đa số đề cao và ghi nhận sự đóng góp mang nhiều tính sáng tạo trong cách nhìn, biểu đạt ý tưởng của học viên GDK11.
Dương Thị Lan Anh (Graphic Designer Pro K11-A) là học viên tiêu biểu nhất cho sự bứt phá này. Lan Anh có ý tưởng rất hay về cách thể hiện và biểu lộ cảm xúc trong mỗi thiết kế, kể cả logo vốn được đánh giá là khó “nhằn” nhất. Chị có cách dùng ngôn ngữ thiết kế khá mới lạ, bằng những quả trứng có những mầm xanh đang sinh sôi nảy nở, quả nhỏ tượng trưng cho học trò, quả lớn tượng trưng cho thầy cô thể hiện sự chở che, dìu dắt và giúp các em mở cánh cửa vào đời. Hình ảnh khá chân thực và dí dỏm với những em bé “Trứng” răng sún cùng nhiều tư thế, hành động ngộ nghĩnh của trẻ nhỏ tạo cho người xem cảm giác thích thú. “Một đề án tương đối thành công. Lan Anh là trường hợp điển hình trong việc tạo ra sự khác biệt trong thiết kế” – Thầy Đỗ Văn Dũng, Giảng viên Polygon khá ưu ái khi nhận xét về đề tài của chị - học - viên này.
Là một trong số khá ít học viên Polygon đã lập gia đình và đang mang bầu, không vì thế mà Lan Anh thấy nản hay làm để cho có. Được Hội đồng và đích thân thầy hướng dẫn đánh giá cao, chị tỏ ra khá khiêm tốn khi chia sẻ về quá trình làm đồ án của mình: “Trước đây mình học về Răng –Hàm – Mặt (Y khoa) rồi sau đó làm thông dịch viên và chưa từng học về thiết kế đồ họa nên khi theo học mình chỉ nghĩ sẽ cố gắng hết sức. Đến khi làm đồ án tốt nghiệp mình luôn tâm niệm phải làm hết khả năng của mình chứ không muốn làm cho có để kiếm tấm bằng. Mọi chuyện đều ổn chỉ duy mình không hài lòng về bản thân khi sắp xếp thời gian chưa hợp lý dẫn đến giai đoạn cuối mới chạy nước rút”. Ý tưởng thể hiện bằng trứng của Lan Anh bắt nguồn từ lý do khá thú vị. Đơn giản bởi không có… người mẫu để chụp và vì các trường học, trung tâm Anh ngữ thường sử dụng hình ảnh thật (về lớp học, học sinh…) để thể hiện cảm xúc nên tự nhủ bản thân phải làm khác đi.

Điểu Giô Sép (GDK10B) là học viên được đánh giá cao về sự tự tin và kiến thức “chắc thắng” của mình. Anh chọn đề tài về spa, vốn là đề tài được khá nhiều học viên đã làm trước đó. Giô Sép bắt buộc phải lựa chọn giữa hai con đường: hoặc làm mới lạ đề tài hoặc vẫn theo lối mòn cũ trong cách thể hiện và trình bày. Dấn thân vào con đường mạo hiểm có lẽ là đặc điểm chung của những người nghệ sỹ, kể cả họa sỹ “bàn phím con chuột”. Giô Sép cũng không ngoại lệ, anh tự tin vào đề tài đã chọn vì “mình có thế mạnh là đã có khách hàng về spa”. Anh chia sẻ: “Lúc đầu mình cũng hơi lưỡng lự khi chọn đề tài này, nhưng rồi mình nghĩ mình phải làm khác đi để nó mang dấu ấn riêng của mình và luôn tự nhủ, mình sẽ làm tốt hơn người khác”.
Còn nhiều học viên nữa đã và đang chinh phục đỉnh cao trong thiết kế, trên con đường ấy có người tạo được sự bứt phá ngoạn mục, nhưng cũng có người không chịu nổi va vấp đã đầu hàng trước những vật cản. Nó thể hiện ở những đề tài không sâu, không nổi bật của một số học viên chưa thực sự dồn tâm huyết cho đồ án của mình.
2. Lặt những hạt sạn
Học viên Polygon gồm nhiều độ tuổi, đến từ các tỉnh thành khác nhau với nhiều ngành nghề đa dạng nên có thể trao đổi và bổ trợ cho nhau về kinh nghiệm sống và kinh nghiệm thực tế. Cũng chính vì vậy mà trình độ của từng lớp và từng người trong lớp không đều nhau, thể hiện rõ nhất là sự chênh lệch ở các lớp sáng và tối. Dương Thị Lan Anh cho rằng, sự chênh lệch này là dễ hiểu bởi có người đã từng học thiết kế, có người chưa nên đối với những người chưa học có cảm giác một số môn hơn nặng và quá sâu so với họ, mà Lan Anh là một ví dụ. Theo chị, nếu học thiết kế poster trước môn Photoshop thì sẽ rất lúng túng, vì các công cụ mình chưa rành dễ gây khó khăn khi học môn chuyên về thiết kế như poster hay lịch. Lan Anh bày tỏ hy vọng Polygon tổ chức một buổi thi xếp lớp riêng để các bạn học theo đúng trình độ của mình, học viên nào có kiến thức khá vững có thể rút ngắn thời gian đào tạo lại, học viên còn yếu thì đào tạo theo đúng thời gian đã quy định, đồng thời bổ sung các môn cơ bản trước khi cho học các môn chuyên sâu và sắp xếp một số môn học hợp lý hơn.
Đa số học viên đánh giá cao vai trò của bảng brief trước khi làm đề tài, nhưng Điểu Giô Sép cho rằng, nó chỉ có mục đích định hướng, nếu quá chú tâm vào bảng brief sẽ dễ bị đóng khung ý tưởng. Phải vượt ra khỏi giới hạn của bảng brief thì ý tưởng mới thăng hoa và bài làm phong phú hơn. Là người trực tiếp làm trong ngành in tại một công ty in tư nhân, Giô Sép cho rằng giữa thiết kế và in ấn có mối quan hệ mật thiết với nhau, nhà thiết kế phải có kiến thức về in ấn để khi in không bị lỗi, phải sửa lại gây mất thời gian và tốn kém, anh mong muốn Polygon bổ sung sâu hơn môn học về in ấn cho học viên. Anh còn nhắn nhủ với đàn em khóa sau rằng: “Các bạn hãy làm (đồ án – HN) theo đúng tiến độ của Polygon đề ra để tạo cho mình từng bước đi vững chắc nhất. Nên chia công việc theo từng giai đoạn cụ thể, đừng ôm đồm, ỷ lại rồi chạy nước rút sẽ làm mình phát triển không hết, không chín ý tưởng”.
Học viên của Polygon được các giảng viên trực tiếp giảng dạy đánh giá là khá thực tế, rất sáng tạo, có kiến thức, cái nhìn và khả năng cảm thụ mỹ thuật tốt nhưng vẫn còn lúng túng, một số học viên chưa hiểu được mục đích làm đồ án của mình. Thầy Đỗ Văn Dũng cho rằng: “Do học viên không đi học đầy đủ. Tôi nghĩ cái chính là ở bản thân mỗi người thôi”. Thầy cũng cho rằng có nhiều học viên có kiến thức khá vững vàng về thiết kế nên phát triển họ rất dễ; hơn nữa, ưu điểm của họ là học không vì bảng điểm nên rất thoải mái, không bị ràng buộc, gò bó về sáng tạo. Thế nhưng họ lại mắc một căn bệnh di căn – bệnh lười! Chính căn bệnh ấy đang từng ngày phá hủy họ, ngăn cản họ tiến sâu trong nghề. Đó cũng là suy nghĩ của Haifa Diễm Anh Nguyễn (GDK11D), Haifa cho biết “Không khí học ban đầu rất hăng hái, sôi nổi nhưng một thời gian sau các bạn bắt đầu nghỉ học hoặc đi học không đều. Mình nghĩ Polygon nên thắt chặt quy định hơn nữa để buộc học viên có ý thức và trách nhiệm với việc học của mình hơn”. Không ai phản đối họa sỹ Thiết kế đồ họa khi họ cần khoảng tự do riêng để sáng tạo, nhưng điều đó cũng mang rắc rối đến cho những người bước qua lằn ranh giới mỏng manh đó. “Haifa hy vọng khóa sau sẽ khắc phục được nhược điểm này”. Điều đó tùy thuộc vào chính họ!
Huệ Nam